Dẫu rằng sinh ký tử quy.
Nhưng sao Chiển lại ra đi vội vàng ?
Mọi người ai cũng bàng hoàng,
Bao nhiêu đau xót, muôn ngàn tiếc thương !
Hiền thê thân gái dặm trường,
Từ quê hương Việt, đổ đường sang đây,
Ngỡ rằng đoàn tụ xum vầy !
Nay khăn tang trắng chứa đầy lệ rơi.
Anh Xum khóc mướt tả tơi,
Kêu gào thống thiết, trách người em ngoan
Mọi khi xin phép đàng hoàng,
Nhưng lần này Chiển chẳng màng hỏi han
Ra đi tức tửi nghiệt oan !
Bi ai định mệnh , chia ngang thế này ?
Đồng nghiệp ai cũng u hoài,
Chia bùi xẻ ngọt những ngày làm chung.
Giờ đây lòng thật não nùng
Nỗi thương nỗi nhớ một khung trời buồn !
Ba Mẹ lệ vẫn cứ tuôn,
Khóc thương con trẻ, với muôn âu sầu.
Từ nay khi nhậu còn đâu ?
Người em thương với những câu chân tình !
Lăng xăng làm việc hết mình,
Nụ cười luôn nở, thắm tình rượu cay !
Giờ đây trước phút chia tay,
Chiển đi vĩnh viễn, nơi này nhớ thương.
Kiếp nhân sinh, lắm đoạn trường !
Tử sinh là cõi vô thường đắng cay !
Chiển ơi ! Thôi hết từ nay !
Ngàn thu vĩnh biệt những ngày đoàn viên .
Cầu chúc Chiển mãi bình yên,
Nghỉ nơi Cực Lạc Cảnh Tiên muôn đời !
Thay mặt bằng hữu Sydney 23-02-2011
Trương Văn Tài
No comments:
Post a Comment